Thứ 3, 30/06/2026, 06:28[GMT+7]

Giật mình vì câu nói hồn nhiên của trẻ

Thứ 6, 07/09/2012 | 08:25:33
939 lượt xem
Những câu nói của trẻ thường hồn nhiên, ngộ nghĩnh làm người lớn phải phì cười, đôi lúc cũng bực mình vì bị hỏi vặn quá nhiều. Song không ít câu nói vô tư của trẻ lại khiến người lớn giật mình, nhận ra là mình đã làm sai, mình thật thiếu trách nhiệm… nên không khỏi hổ thẹn trước con trẻ, tự tu sửa bản thân, sửa chữa hành động của mình.

Trên đường từ trường của cu Tí (6 tuổi) về nhà chị Huyền phải vượt qua 3 ngã tư có đèn báo hiệu giao thông. Vì muốn con dễ thuộc bài và có ý thức chấp hành Luật Giao thông đường bộ nên mỗi lần tới chỗ đèn báo hiệu, chị đều nhắc: đèn vàng đi chậm, đèn đỏ dừng lại, đèn xanh thì đi và tuyệt đối không được vượt đèn đỏ, vì vượt đèn đỏ sẽ bị công an phạt và dễ gặp tai nạn giao thông.

Một lần hai mẹ con về quê có giỗ, sợ mang lễ về muộn bị các cụ trách nên chị Huyền đánh bạo vượt cả đèn đỏ. Đang mừng vì không có công an đứng ở đó thì chợt cu Tí hỏi dồn: Mẹ ơi, sao đèn đỏ mà mẹ vẫn đi, mẹ không sợ công an phạt à, tai nạn thì sao? Chị Huyền xấu hổ vì bị con bắt lỗi, biết là mình sai, đành chữa thẹn: Nắng quá, mắt mẹ cận nhìn đèn đỏ lại tưởng đèn xanh, từ sau mẹ sẽ nhờ con nhìn giúp. Cu Tí cười: Mẹ chỉ được vi phạm lần này thôi nhé, lần sau con sẽ nhìn đèn giúp mẹ. Cũng may là vào buổi trưa nên đường ít xe cộ, hai mẹ con không bị va quệt với các xe khác, nếu bị đụng xe có thể chị Huyền sẽ phải ân hận suốt đời.

Nhờ câu nói của cô con gái Thùy Trang, anh chị Tuân - Lan mới nhận ra sự vô tâm, thiếu trách nhiệm bấy lâu của mình với ông bà ngoại của con gái. Để động viên con học hành, mỗi lần con đạt điểm 10, anh chị Tuân đều thưởng 20.000 đồng cho con bỏ vào lợn nhựa. Hôm đó, Thùy Trang được tới hai điểm 10, nhận tiền thưởng cho lợn “ăn” xong, cô bé cầm chú lợn nhựa vỗ về, mắt nhìn bố thỏ thẻ: Con sẽ cố gắng học thật giỏi để bố mẹ thưởng nhiều tiền. Mẹ Lan cười bảo: Con nghĩ được thế là tốt, nhưng con muốn có nhiều tiền để mua búp bê mới à? Thùy Trang nghiêm nghị: Con muốn đạt nhiều điểm 10, được thưởng nhiều tiền mang về biếu bà ngoại để bà mua thức ăn cho con, bà ngoại nghèo lắm, không có tiền đâu. Nghe con nói, hai vợ chồng thấy mắt cay cay, thương bà ngoại quá và chợt nhận ra con gái đã lớn, biết suy nghĩ hơn cả bố mẹ.

Ông bà nội Thùy Trang đã mất, hai vợ chồng đều là cán bộ công chức, mỗi khi con gái được nghỉ học là phải đưa về nhờ bà ngoại trông. Ông bà ngoại làm ruộng nên kinh tế khó khăn mà chế độ ăn của Thùy Trang lại cao. Lúc đưa con về, nhớ thì gửi bà một vài trăm để mua thức ăn cho cháu, nhiều lúc mải quên không đưa, bà cũng không hỏi. Mấy năm Thùy Trang còn nhỏ, ở với bà là chủ yếu, nhưng đến giờ chưa lần nào anh chị tự hỏi nếu không đưa tiền thì bà lấy tiền đâu mà mua đồ ăn, thức uống cho con?

Bao năm bị chồng bạo hành, chị Huệ đã làm nhiều cách, ngay cả viết đơn ly hôn chị cũng đã thử nhưng chỉ làm cho anh chồng thôi vũ phu với vợ dăm bữa, nửa tháng, rồi đâu lại vào đó. Nhưng chỉ cần một câu nói buột ra từ miệng cậu con trai mới 7 tuổi khiến người cha thức tỉnh, xấu hổ vì những tháng ngày triền miên trong men rượu, đánh vợ không tiếc tay, từ đó tu chí làm ăn, yêu thương vợ con nhất mực. Chuyện là, sau một tuần rượu, anh chồng vin cớ cái bát mẻ để chửi vợ. Chị Huệ bực lắm nhưng chỉ dám quát con: ăn mau còn đi học, không học là không nên người. Và chính vì câu nói đó, chị bị anh chồng vớ ngay cái chầy giã cua phang thâm tím toàn thân. Chị Huệ bỏ lên mái nhà ngồi khóc.

Cu Lâm theo lên, vừa xoa chỗ đau cho mẹ vừa khóc. Nhìn lên bầu trời thấy những tia chớp loằng ngoằng, cu Lâm rầu rĩ: Bố tệ quá, suốt ngày đánh mẹ không tiếc tay, con rất ghét bố nhưng con không mong bố bị sấm sét đánh chết như tên Lý Thông nham hiểm vì bất luận thế nào bố vẫn là người sinh ra con. Ông bố cầm chày đang hùng hổ leo cầu thang lên mái định cho vợ thêm một trận nữa, nghe cậu con trai nói vậy khựng lại, khóc như mưa, từ đó quyết tâm cai rượu làm lại cuộc đời…

Trẻ nhỏ luôn nói những gì mắt thấy, tai nghe, nghĩ gì nói thế, không tô vẽ. Chúng như tờ giấy trắng, bởi vậy muốn con trẻ học điều hay, làm việc tốt, trước tiên người lớn phải gương mẫu và đừng quên dành thời gian lắng nghe con trẻ để có thể kịp thời điều chỉnh hành động cũng như tình cảm của mình đối với mọi người. 

Thu Hiền  

  • Từ khóa

Tin cùng chuyên mục

Xem tin theo ngày