Thứ 7, 27/06/2026, 05:50[GMT+7]

Hạnh phúc giản đơn

Chủ nhật, 26/01/2014 | 16:09:25
1,215 lượt xem
Hạnh phúc với chúng con đâu phải cái gì to tát. Hạnh phúc đơn giản ấy chỉ là những bữa cơm hàng ngày ấm áp tình cảm của gia đình ta mà thôi. Vậy mà, bấy lâu nay mải cuốn theo nhịp sống hối hả của xã hội hiện đại coi trọng vật chất cùng với bận rộn và nhiều lo toan, nhà ta đã vô tình quên đi giá trị của mỗi bữa cơm gia đình để rồi vô tình đánh mất niềm hạnh phúc lớn lao.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Con còn nhớ ngày trước, khi ấy cha mới chỉ là một cán bộ “thường thường bậc trung”, bữa cơm gia đình ta lúc nào cũng đầm ấm, rộn rã tiếng cười dù trên mâm không đầy thịt, cá. Bữa cơm khi đó không chỉ là lúc hội tụ đủ các thành viên trong gia đình mà còn là dịp để những người thân được trò chuyện, tâm tình bên nhau. Trong bữa cơm con có thể “huyên thuyên” đủ thứ chuyện với cha mẹ về chuyện trường, chuyện lớp, cả chuyện đứa bạn thân học cùng lớp với con. Khi ấy, cha mẹ quan tâm hỏi han chúng con mọi điều từ “hôm nay được điểm mấy?”, “đi học có vui không?” và động viên chúng con phải ngoan, học tốt cho cha mẹ vui lòng.  Rồi em con vừa ăn, vừa hát, vừa kể những câu chuyện không đầu, không cuối với cái giọng ngọng líu ngọng lo làm bữa cơm càng thêm rôm rả.

Ngày nay, bữa cơm của nhà ta dù đầy đủ thịt cá nhưng sao con thấy nó trở nên vắng vẻ, buồn chán. Cha đã làm lãnh đạo một cơ quan, đi sớm về khuya, chúng con ngày một lớn cũng có những mối quan tâm khác của riêng mình. Thế là nhà ta, bố đi làm việc của bố, mẹ lo việc mẹ, còn con đi đường con. Bữa cơm gia đình không còn ai quan tâm.

Chúng con không còn cơ hội kể chuyện cho cha mẹ nghe và cũng không còn được nghe những lời động viên, khuyên răn của cha mẹ. Em con cũng trở nên “im lìm” khi ngồi vào bàn ăn. Nhà ta, bữa ăn chẳng còn tiếng cười. Và điều con thấy buồn là tình cảm gia đình dường như cũng theo đó mà “nguội” dần đi. Chẳng biết, bộn bề với công việc, cha và mẹ có nhận ra điều đó?

Lúc này đây, con bỗng nhớ lắm một bát canh chua với ít thịt kho tàu, con nhớ tiếng cười của cha, của mẹ, nhớ cái giọng ngọng líu của em… Một năm mới lại sắp về. Trong giờ phút chuyển giao năm cũ và năm mới, con chẳng mong điều gì to lớn, con chỉ mong gia đình mình lại có những bữa cơm sum họp đủ cha, đủ mẹ, để niềm hạnh phúc giản dị mà lớn lao của chúng con mãi không bao giờ mất đi.

Ngọc Hân

  • Từ khóa